Phút giây ngắm nhìn Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi càng chứng tỏ đó là những người băng rừng vượt dổc, nhưng không bị gian nan đè chặt tâm hồn, con đường không biến thành nỗi sợ hãi. Bởi vậy, đoạn thơ kế tiếp nêu lên những "thế lực" khác vây lấy người lính Tây Tiến mà chẳng thấy ai sợ hãi: Chiều chiều oai linh thác gầm thét Có cảnh đoàn quân đi trong mưa: "Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi". Câu thơ được dệt bằng những thanh bằng liên tiếp, gợi sự êm dịu tươi mát của tâm hồn những người lính trẻ, trong gian khổ vẫn lạc quan yêu đời. - Hình ảnh đoàn binh Tây Tiến hành quân trong mưa trong câu "Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi" mang vẻ dữ dội nhưng lại rất nên thơ. - Hai câu "Chiều chiều oai linh thác gầm thét" và "Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người": hình ảnh thác nước dữ dội kết hợp với Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi "Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm", cả câu văn đã giúp ta thấy được một hình ảnh đầy khó khăn gian khổ đang ở phía trước,Quang Dũng đã sử dụng các động từ rất mạnh "khúc khuỷu", "thăm thẳm" để làm toát lên vẻ đẹp hào hùng của núi rừng nhưng các chiến sĩ vẫn mãi không lùi bước. - Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi Giọng thơ gân guốc, hào hùng bởi rất nhiều thanh trắc bỗng dịu đi bởi thanh bằng ở câu thơ này. Âm hưởng nhịp nhàng, nhè nhẹ của những thanh bằng cùng với cách ngắt nhịp câu thơ 2-2-3 như kéo dài âm điệu mượt mà trong lời thơ, vẽ ra một không gian mênh mang, bao la, bát ngát. . Bài thơ Tây Tiến có thể xem như một hiện tượng “xuất thần” của Quang Dũng trong thơ kháng chiến chống Pháp. Đó là “đứa con đầu lòng hào hoa và tráng kiện” Phong Lê được khí phách của cả một thời đại ùa vào, chắp cánh để cho cái chất bi tráng bay lên như một nét đẹp hiếm có của một thời thơ. Và đây là một nét đẹp hào hùng trên đường hành quân gian khổ của người lính Tây Tiến qua sự hồi tưởng của nhà thơ Quang Dũng Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm Hen hút cồn mây súng ngửi trời Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi Bốn câu thơ mà dựng lên trước mắt ta cái độ cao đến rợn người của chiến trường Tây Tiến. Người lính phải hành quân lên cao mãi, hết dốc này đến dốc khác, đã “khúc khuỷu” lại “thăm thẳm”. Nhịp thơ dừng ở vần trắc Dốc lên khúc khuỷu / dốc thăm thẳm tưởng như nghe được nhịp thở nặng nhọc, gấp gáp của người chiến sĩ đang trèo núi để chiếm lĩnh những độ cao thăm thẳm. Ngỡ như các anh đang đi trong mây, đang cưỡi trên mây “cồn mây” để lên đến đỉnh trời. Và khi đã chiếm lĩnh được đỉnh cao nhất thì “súng” các anh đã “ngửi trời”! Có một tiếng cười, thú vị mà tinh nghịch của người lính hào hoa Hà Nội khi đã chiếm lĩnh được đỉnh cao nhất. Không phải súng chạm trời mà là súng ngửi trời. Khẩu súng được nhân hóa như con người chính là các anh đó thôi! đã khiến câu thơ trở nên hóm hỉnh, tinh nghịch, nhưng không kém hào hoa của những chàng trai đất kinh thành hoa lệ lên đánh giặc ở miền Tây. Câu trên nặng nhọc, gấp gáp; câu dưới nhẹ nhàng, thơ mộng trong sự tự hào của người chiến thắng. Ta hiểu đây không chỉ là đinh cao của thiên nhiên mặt đất mà chính là đỉnh cao trong sự chiến thắng của tinh thần, nghị lực người chiến sĩ. Từ ngàn đời nay, Pha Luông luôn hiện diện trong tâm trí mỗi người dân ở Mộc Châu với đỉnh núi sừng sững. Còn với bao thế hệ học sinh cả nước, Pha Luông là địa danh hiểm trở, gắn liền với đoàn quân Tây Tiến trong bài thơ cùng tên của nhà thơ Quang Dũng"Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳmHeo hút cồn mây súng ngửi trờiNgàn thước lên cao, ngàn thước xuốngNhà ai Pha Luông mưa xa khơi".Tôi đến Mộc Châu vào những ngày nắng ấm cuối đông đầu xuân, cao nguyên Mộc Châu như cô gái đang tuổi xuân thì bừng tỉnh sau một kỳ ngủ đông dài bởi sắc trắng tinh khôi của hoa mơ, hoa Luông được xem là nóc nhà của Mộc Châu với đa phần là người đồng bào Mông sinh sống. Đường lên đỉnh núi Pha Luông có thể chia làm 3 chặng từ Mộc Châu đến chân núi dài khoảng 20 km, từ chân núi đến đồn biên phòng Pha Luông nằm ở lưng chừng núi, dài khoảng 6 km và từ đồn biên phòng lên đỉnh dài khoảng 10 km km đầu tiên là chặng đơn giản nhất vì con đường đã được trải nhựa và bê-tông. Ngay sát chân núi là bản làng của người Mông Đen. Ở đây tôi đã gặp Thái - một thanh niên người Mông nhỏ thỏn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Cậu đồng ý làm porter người hỗ trợ cho chúng tôi trong đoạn đường tiếp khói lảng đảng trên đường đến Pha LuôngTôi đến chân núi Pha Luông khi trời vừa nhập nhoạng tối và giờ đây các thử thách mới thực sự bắt đầu. 6 km tiếp theo là một lối mòn nhỏ, dẫn từ bản đến đồn biên phòng Pha Luông với một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực thẳm. Con đường đất đỏ bị sạt lở nặng nề, dốc dựng đứng và trơn trượt. Những con xe từ miền xuôi của chúng tôi gầm gừ leo lên dốc. Trong khi đó, Thái dẫn đường cho chúng tôi bằng con xe Wave "mui trần" khỏe khoắn. Đường rất khó đi và nguy hiểm nên tôi gần như buộc phải cuốc bộ hầu hết cả chặng. Những đoạn dễ đi hơn, Thái đề nghị được chở vì trời đã tối. Ngồi sau xe cậu con trai người Mông, tôi hồi hộp đến nghẹt thở bởi tất cả các giác quan phải căng ra, tập trung vào việc bấu víu làm sao để không rơi ra khỏi yên đường chinh phục Pha Luông có những đoạn mát rượi dưới tán rừng giàTối hôm đó, chúng tôi ngủ tại nhà của một người dân địa phương. Trời càng về đêm càng lạnh, anh chị chủ nhà nấu nước nóng cho chúng tôi vệ sinh và chuẩn bị một mâm cơm chuẩn hương vị của núi rừng, gồm trứng rán, cải đắng luộc và măng rừng xào. Tôi nhớ như in tiếng đàn và giọng hát của anh chủ nhà trong buổi tối hôm đó. Trong không gian tĩnh mịch, bao quanh là núi đồi, tiếng hát anh thanh khỏe khoắn cất lên, hòa cùng tiếng kêu của ếch nhái, tiếng của gió lùa qua kẽ đá, vang vọng, hòa thành một bản tình ca Tây Bắc phóng giờ sáng hôm sau, dưới ánh đèn pin le lói, chúng tôi lên đường chinh phục đỉnh Pha Luông. Ngọn núi này không quá cao nhưng đòi hỏi người leo phải có một sức bền tốt. Khác với các đỉnh núi khác thường có đoạn leo lên cao, sau đó sẽ đi xuống để người leo được phục hồi thể lực, còn Pha Luông chỉ thuần là những đoạn dốc thẳng đứng, đi lên liên tục, có khi phải đu bám và leo trèo. Chúng tôi đã ngắm bầu trời đầy sao qua các khoảng hở của tán cây, vừa đi vừa hát vang các ca khúc của cố nhạc sĩ Trần Lập, xé tan màn đêm, đánh thức cả núi cá sấu sống ảo huyền thoại trên đỉnh Pha LuôngVậy là tôi đã tìm và chinh phục thành công "Pha Luông mưa xa khơi". Những bước chân mệt nhoài, cảm giác sung sướng và tự hào hòa vào nhau. Giờ đây, với tôi Pha Luông không còn là địa danh xa xôi chỉ nằm trong sách vở, mà nó là một phần ký ức tuyệt đẹp của thanh xuân.

nhà ai pha luông mưa xa khơi